Kinh Dịch không bắt đầu bằng 64 quẻ. Nó bắt đầu bằng một vạch. Vạch liền là dương: cứng, sáng, động. Vạch đứt là âm: nhu, tối, tĩnh. Không vạch nào tốt hơn vạch nào. Việc hay dở nằm ở chỗ chúng gặp nhau lúc nào.
Người mới thường hỏi: dương có phải là tốt không? Không. Quẻ Càn thuần dương mà vẫn có hào cùng cực thì hối. Quẻ Khôn thuần âm mà nuôi được muôn vật. Hội đọc Dịch để thấy thế, không để lấy nhãn cát hung dán lên người.
Khi gieo, sáu vạch mọc từ dưới lên. Hào sơ là gốc. Hào thượng là ngọn. Đừng đọc ngọn trước gốc.
Vạch liền không phải may. Vạch đứt không phải rủi. Hai vạch là hai cách đứng trong việc.
Người đọc Dịch nhìn chỗ chúng gặp nhau. Gặp lúc nào. Gặp tầng nào. Đó là hào.
Bạn hãy lấy một việc nhỏ trong nhà. Bạn hãy hỏi: chỗ này đang cứng hay đang mềm.
Đừng dán nhãn tốt xấu lên vạch. Nhãn ấy làm mù mắt.
Cửa này xong khi bạn biết hào dưới cùng là gốc. Bạn chưa cần thuộc 64 tên.